Gió lay lá ngô đồng.
Giữa chốn rừng núi rậm rạp, chẳng rõ thời gian đã trôi qua bao lâu. Mặt trời ngả bóng lưng chừng núi, ánh tà dương len lỏi qua từng kẽ lá chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất.
Thiếu nữ lấm lem bùn đất cuối cùng cũng ngừng khóc.
Nàng ngẩng đầu, liếc nhìn vầng thái dương sắp lặn, dùng tay áo lau vội vệt nước mắt hòa cùng bùn đất trên mặt, hít một hơi thật sâu, sụt sịt mũi để bình ổn lại tâm trạng.




